Ô Trấn(烏鎮) tiếng Anh gọi là Wuzhen nằm ở trung tâm của 6 thị trấn cổ ở phía Nam song Dương Tử, thuộc tỉnh Chiết Giang, Trung Quốc. Những năm trở lại đây, cổ trấn xinh đẹp này được biết đến rộng rãi, nhanh chóng trở thành một điểm đến sáng giá trên bản đồ du lịch Trung Quốc. Ô Trấn nằm tại vùng đồng bằng phù sa giao giữa Hàng Châu – Gia Hưng – Hồ Châu, trên kênh đào nối giữa Bắc Kinh – Hàng Châu. Hơn một ngàn năm trước, dòng kênh duyên dáng này được xây dựng để giao thương hàng hóa và văn hóa giữa các vùng miền đông Trung Quốc. Ô Trấn đã có đến 1300 tuổi đời, gắn với nhiều biến động lịch sử, văn hóa Trung Quốc và tự hào khi được UNESCO công nhận là di sản văn hóa thế giới.

Thị trấn cổ này dài khoảng 2km, được chia thành 6 ngôi làng nhỏ theo đặc trưng của mỗi làng, gồm có: làng nghề truyền thống, làng nhà cổ truyền thống, làng văn hóa truyền thống, làng ẩm thực truyền thống, làng đồ uống truyền thống, xóm trợ ven sông truyền thống. Điều đặc biệt làm nên sự hấp dẫn của Ô Trấn đó là nơi đây vẫn giữ lại những lối sống đặc trưng của nền văn minh Phương Đông xưa cũ.
Những triết lý Nho giáo sâu sắc được thể hiện rõ ràng ngay từ phong cách kiến trúc và bố cục tổng thể của thị trấn với những cây cầu đá cổ, những con đường lát đá, những công trình gỗ chạm khắc tinh tế. Trước kia, đôi bờ của những dòng kênh rạch chằng chịt, ngoài khu vực sinh sống của người dân còn có các nhà xưởng, cửa hàng được xây dựng theo lối kiến trúc Trung Hoa cổ với cách tổ chức không gian kiến trúc và cảnh quan mang đậm phong cách vùng sông nước Giang Nam, giữ trọn vẹn cảnh sắc cổ xưa thời cuối nhà Thanh, đầu những năm Dân Quốc. Đó là dùng mặt sông làm đường phố với gần 100 cây cầu đá gần nhau, nhà ở nằm san sát nhau bên đôi bờ Kinh Hàng, dùng thuyền gỗ làm phương tiện giao thông chính. Những công trình kiến trúc nhuốm màu thời gian hòa quyện với vẻ hài hòa của thiên nhiên đem đến cho Ô Trấn một vẻ huyền ảo, hấp dẫn khó cưỡng.

Tuy đã trải qua hàng nghìn năm thăng trầm nhưng không hề mất đi diện mạo của một thị trấn cổ với những cây cầu, trụ đá, cửa sổ gỗ được trạm khắc hoa văn tinh tế. Các bài trí nhà cửa, đường xá mang đậm thẩm mỹ và giáo lý nho giáo, với đặc trưng “tiểu kiều, lưu thủy, nhân gia”. Từ gian chính của nhà có thể nhìn ra bờ sông vừa hữu tình thơ mộng, lại quá đỗi thanh bình. Dù không xa hoa, tráng lệ như các cao lầu nhưng lại được coi là linh hồn của Ô Trấn ngày nay

